Posts

“Tẩy xanh” – Cách nhận diện và tránh bẫy “xanh hóa” giả tạo

Trong bối cảnh biến đổi khí hậu trở thành vấn đề cấp bách, xu hướng tiêu dùng xanh đang trở thành xu hướng. Theo khảo sát, có tới 70% người tiêu dùng sẵn sàng trả giá cao hơn cho các sản phẩm thân thiện với môi trường. Tuy nhiên, sự kỳ vọng này đã tạo kẽ hở cho một hiện tượng tiêu cực mang tên “Tẩy xanh” (Greenwashing).

Nguồn gốc của thuật ngữ “Tẩy xanh”

“Tẩy xanh” được hiểu là hành vi mà các doanh nghiệp thổi phồng, xuyên tạc hoặc thậm chí là bịa đặt các cam kết bảo vệ môi trường để tạo dựng hình ảnh “thân thiện với hệ sinh thái” nhằm thu hút khách hàng.

Thuật ngữ “Tẩy xanh” được đưa ra vào những năm 1960 và phổ biến hơn từ sau năm 2015, khi Thỏa thuận Khí hậu Paris được thông qua. Nhiều công ty cam kết trung hòa carbon và phát thải ròng bằng 0 (Net Zero), nhưng một phần trong số đó chỉ mang tính tiếp thị, không kèm theo hành động thực chất.

Các hình thức “Tẩy xanh” phổ biến hiện nay

Các doanh nghiệp sử dụng nhiều chiêu trò tinh vi để đánh lừa người tiêu dùng, bao gồm:

  • Sử dụng từ ngữ mơ hồ: Những thuật ngữ như “tự nhiên”, “thân thiện với môi trường”, “eco-friendly” thường được dùng vô tội vạ mà không có chứng minh hoặc chứng nhận cụ thể.
  • Hình ảnh gây hiểu lầm: Sử dụng màu xanh lá cây hoặc hình ảnh thiên nhiên (lá cây, giọt nước, động vật hoang dã) trên bao bì để tạo “cảm nhận xanh” ảo giác dù sản phẩm chứa đầy hóa chất.
  • Tập trung vào một thuộc tính duy nhất: Doanh nghiệp quảng bá mạnh mẽ một cải tiến nhỏ (như bao bì tái chế) để che lấp toàn bộ quy trình sản xuất gây ô nhiễm nặng nề phía sau.
  • Chứng nhận giả mạo: Tự tạo ra các nhãn dán có vẻ chuyên nghiệp nhưng thực tế không được công nhận bởi bất kỳ tổ chức độc lập uy tín nào.
  • Dữ liệu sai lệch: Công bố các con số tăng trưởng xanh chung chung, thiếu mốc thời gian hoặc cơ sở khoa học để đối chứng.

“Tẩy xanh” được hiểu là hành vi mà các doanh nghiệp thổi phồng, xuyên tạc hoặc thậm chí là bịa đặt các cam kết bảo vệ môi trường để tạo dựng hình ảnh nhằm thu hút khách hàng.

Những “ông lớn” từng dính bê bối “Tẩy xanh”

Ngay cả những tập đoàn đa quốc gia cũng không đứng ngoài làn sóng này:

  • Volkswagen (2015): Vụ bê bối gian lận khí thải chấn động khi hãng cài đặt phần mềm để qua mặt các bài kiểm tra, dù quảng cáo xe của mình là “diesel sạch”.
  • McDonald’s: Thay thế ống hút nhựa bằng ống hút giấy nhưng thực tế loại ống hút này lại khó tái chế hơn dự kiến và quy trình sản xuất vẫn tiêu tốn nhiều tài nguyên.
  • H&M: Bộ sưu tập “Conscious” (Nhận thức) bị vạch trần khi có tới 96% tuyên bố bền vững là vô căn cứ, trong khi mô hình thời trang nhanh của hãng vẫn tiếp tục gây hại cho môi trường.
  • Coca-Cola: Bị cáo buộc quảng cáo dòng sản phẩm “Life” là lựa chọn thay thế xanh và lành mạnh, nhưng thực tế sản phẩm vẫn chứa lượng đường lớn và công ty vẫn là nguồn phát thải nhựa hàng đầu thế giới.

Hệ lụy nghiêm trọng của “Tẩy xanh”

Tẩy xanh không chỉ là vấn đề truyền thông mà còn gây ra những rủi ro lớn:

  • Mất lòng tin: 66% người tiêu dùng bày tỏ hoài nghi với các thông điệp môi trường của doanh nghiệp. Khi lòng tin bị bào mòn, họ có xu hướng quay lưng với cả những thương hiệu làm thật.
  • Ảnh hưởng đến ý định mua hàng: Nghiên cứu tại Việt Nam cho thấy “Tẩy xanh” làm gia tăng sự hoài nghi và có tác động tiêu cực trực tiếp đến ý định mua sắm xanh của khách hàng.
  • Rủi ro pháp lý: Tại EU, Chỉ thị Cam kết Xanh (Green Claims Directive) yêu cầu doanh nghiệp phải chứng minh các tuyên bố xanh bằng bằng chứng khoa học. Tại Việt Nam, hành vi này có thể bị xử lý theo Luật Cạnh tranh và Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng.

Làm thế nào để trở thành người tiêu dùng thông thái?

Thay vì nỗ lực “trông có vẻ xanh”, doanh nghiệp cần chuyển đổi thực chất để xây dựng giá trị bền vững lâu dài.

Để không rơi vào bẫy “nhuộm xanh”, người tiêu dùng cần:

  1. Đọc kỹ nhãn mác: Kiểm tra các chứng nhận uy tín như FSC, Energy Star, hay Rainforest Alliance.
  2. Cảnh giác với những tuyên bố tuyệt đối: Những từ như “100% xanh”, “không gây hại tuyệt đối” thường là dấu hiệu của sự phóng đại.
  3. Tìm hiểu về doanh nghiệp: Đánh giá mức độ minh bạch của họ thông qua các báo cáo phát triển bền vững hoặc kiểm toán chuỗi cung ứng.
  4. Phân biệt với “Ẩn xanh” (Greenhushing): Đôi khi doanh nghiệp thực hiện tốt nhưng lại im lặng vì sợ bị soi xét. Sự minh bạch trung thực luôn đáng tin hơn những lời hứa hoàn hảo.

Lời kết: Thay vì nỗ lực “trông có vẻ xanh”, doanh nghiệp cần chuyển đổi thực chất để xây dựng giá trị bền vững lâu dài. Một nền văn hóa kinh doanh minh bạch và trách nhiệm giải trình chính là chìa khóa để bảo vệ hành tinh và giữ chân người tiêu dùng trong kỷ nguyên mới.

VNCPC